Vào thành, Trần Khanh không mang theo Quỷ Oa, cũng chẳng dẫn theo Mộ Dung Vân Cơ, chỉ đi cùng mỗi Ngụy Cung Trình.
Trần Khanh biết rõ, chỉ cần dẫn theo bất kỳ ai trong hai người bọn họ, Thẩm nhị gia đang ẩn nấp trong Liễu Châu thành nhất định sẽ không hiện thân. Thẩm nhị gia sở hữu quỷ vương tí, ở trạng thái âm hồn có thể dung nhập thuật thức đến mức tối đa. Sau khi đoạt xá Thẩm lão cửu, hai loại thuật thức quy tụ vào một thân, bản thể lại là âm hồn, xét về phương diện thuật sĩ, trên đời này e rằng chẳng mấy ai thắng nổi hắn.
Tuy nhiên, nhược điểm cũng không phải là không có. Loại âm hồn đoạt xá nhục thân này cực kỳ e ngại những kẻ có khí huyết cường thịnh. Bất kể là Mộ Dung Vân Cơ hay Quỷ Oa đều là những tồn tại mà hắn kiêng kỵ nhất lúc này. Cho nên, tên này dám ra tay với đám thuật sĩ triều đình, nhưng lại tuyệt nhiên không dám động đến Trần Khanh, chỉ vì bên cạnh hắn có người thực sự đủ sức uy hiếp được y.
Hai người dạo quanh chưa được bao lâu, Thẩm lão cửu đã mất tích nhiều ngày bỗng nhiên xuất hiện, cứ như thể từ hư không bước ra vậy. Trần Khanh nhìn đối phương, đối phương cũng nhìn lại hắn. Lúc này tỷ thí ở Liễu Châu vẫn chưa kết thúc, dân chúng đêm hôm khuya khoắt vẫn còn tụ tập xem náo nhiệt ở khắp nơi, người qua kẻ lại đông đúc, tất nhiên không tiện nói chuyện giữa đường. Trần Khanh đi trước dẫn vào một tửu lâu bỏ hoang, đối phương do dự một lát, cuối cùng cũng bước theo sau.




